Categories: Phong cách sống Posted by Sol on 21/01/2017 11:06 SA | Bình luận (0)

Tết luôn mang đến cho mỗi người một cảm giác kỳ lạ, đặc biệt với những ai đã từng trải qua những thời kỳ khó khăn, đi làm ăn xa quê hương, xa gia đình, cái Tết mới càng thấm thía.

Cuộc sống ngày nay quá bận rộn khiến cho mỗi chúng ta ít có thời gian quan tâm, thăm hỏi nhau hơn. Lúc nào cũng vội vã, vội vã trong công việc, vội vã cả trong cách sống, đối xử với nhau.

Tết là dịp tất cả những người con ở bốn phương trời tụ họp, gia đình, bạn bè, họ hàng và những người dành sự yêu thương cho nhau. Bận rộn lo toan, bận rộn chuẩn bị, tấp nập đi lại, bon chen đấy để rồi ngồi bên nhau trong bữa cơm ngày Tết, chia sẻ, kể nhau nghe những gì đã làm trong 1 năm vừa qua. Đó là một cái Tết xứng đáng và viên mãn.

Thời gian càng trôi về những ngày cuối năm, cái cảm giá se lạnh của thời tiết, không khí tất bật chuẩn bị, sắm sửa càng khiến lòng người nao nao. Tết này đi về đâu?

Tôi xin kể một câu chuyện đã rất nhiều năm trước tôi đã biết:

Chiều 30 Tết, dòng người hối hả ngược xuôi, cố gắng mua sắm cho gia đình những thứ cần thiết nhất, ai cũng lo sẽ thiếu cái này cái kia, cả năm mới có mấy ngày Tết chẳng ai tiếc công tiếc của gì cả.

Có một người lặng lẽ đứng trên một con phố nhỏ, gần như chẳng màng gì đến chuyện Tết đang về rất gần. Dáng người gầy xanh xao, gương mặt đầy nếp nhăn của thời gian, một gương mặt khắc khổ.

Tâm sự với anh, anh chia sẻ từ nhỏ bố mẹ mất sớm, anh tự bươn trải, trưởng thành, anh cho tôi biết đến giờ anh vẫn không có một gia đình, là đã từng có. Anh kể những năm trước vào ngày này anh cũng ngược xuôi mua đào, mua quất, lộc bình về trang hoàng nhà cửa, những phong bao lì xì đỏ, nhưng câu đối cùng những nguyện ước cho năm mới gia đình bình an…

Kể đến đây anh dừng lại,… tôi cũng không vội vàng hỏi gì thêm. Hai người xa lạ cứ ngồi nhìn dòng người qua chẳng một ai biết mình đang nhìn hay suy nghĩ điều gì.

Anh có một người vợ rất xinh đẹp, hai người quen nhau vô tình, khi đó anh là một nhân viên kinh doanh trong một công ty lớn của nhà nước. Cuộc sống anh khá tốt. Anh chị đến với nhau bằng sự cảm mến, lâu dần thành yêu thương. Đến khi anh chị chuẩn bị đến với nhau, vô tình anh biết được quá khứ của chị qua những đoạn chị tâm sự với bạn trên điện thoại, một quá khứ như lời anh nói thì chẳng một người đàn ông nào có thể chấp nhận, mà chị đã dấu anh đến tận bây giờ. Vì rằng đã trót yêu thương, sau nhiều ngày suy nghĩ và cũng trao đổi cùng chị anh vẫn quyết định đi tiếp. Vậy là đám cưới diễn ra sau đó một thời gian.

Thời gian đầu đám cưới hai người rất hạnh phúc. Nhiều khi đi công tác xa nhà dài ngày, anh vẫn chốn về để được gặp vợ vì nhớ nhung không thể kìm nén thêm. Nói đến đây mắt anh dưng dưng niềm xúc động. Tôi vẫn lặng im ngồi nghe anh kể…

Kinh tế khó khăn, áp lực công việc khiến anh bị stress nặng, sức khoẻ anh giảm sút… thời gian sau đó anh bị ép nghỉ việc vì lý do sức khoẻ ko đảm bảo. Nguồn thu chính của gia đình bị ảnh hưởng, cuộc sống khó khăn hơn. Từ đó mà những chuyện cãi vã giữa anh chị thường xuyên xảy ra hơn. Chị không thể thông cảm, không thể chịu được cuộc sống khó khăn.

Một ngày anh phát hiện chị có quan hệ tình cảm với người yêu cũ trước đây của chị. Khi anh biết và gặng hỏi thì chị không một lời giải thích, quyết tâm bỏ chồng đi theo tiếng gọi của tình yêu. Tài sản của anh chị có một ngôi nhà chung và một ít tiền tiết kiệm. Chị đòi anh phải bồi thường cho những tháng ngày sống chung.

Vậy là anh chấp nhận ra đi với hai bàn tay trắng. Suy sụp về tinh thần, sự chán nán khiến anh mất hết niềm tin vào cuộc sống. Và anh chẳng còn tâm trí nào, chẳng còn động lực nào để tiếp tục làm việc, tiếp tục cố gắng… anh cứ để thời gian trôi đi trong sự ơ thờ…

Giờ đây anh là người vô gia cư, không gia đình…

Tôi có hỏi vì sao anh lại dễ dàng từ bỏ thế? Sao anh không giải thích cho chị hiểu, không tranh đấu để dành lại tình cảm. Anh nói chuyện xảy ra nhiều lần rồi, nhưng chị không thay đổi, chị nói không thể sống bần hàn được. Anh cũng không muốn chị phải vất vả thêm nên anh để chị ra đi.

Với anh có thể đó là một niềm hạnh phúc, một đức hy sinh cho người mình yêu thương.

Không khí chiều 30 mỗi lúc một lạnh thêm, cảnh chợ chiều hoang tàn, càng khiến lòng người thêm hiu quạnh.

Tôi cũng chẳng biết động viên gì cho anh vơi đi nỗi buồn khi mà Tết đang đến cận kề.

Ai có gia đình, có những người yêu thương thì Tết là một niềm hạnh phúc. Còn với những ai đến người thân bên cạnh cũng không, thì lấy đâu ra chữ “sum vầy”.

Cuộc đời mỗi con người là những bước thăng trầm, được và mất. Tuổi trẻ cho ta sức mạnh, sự khao khát và niềm tin vào tương lai. Cũng là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời nhưng nó đâu có quá dài để để chúng ta phung phí nó. Đến một giai đoạn nào đó, khi nhìn lại chúng ta sẽ thấy, có những việc giá như…. và giá như….

Và vài chục năm tới, khi về già, mọi thứ còn lại là gì? Nhưng sân si tuổi trẻ, sự được mất có còn quan trọng?

Nhiều khi chúng ta để cái tôi mình lên quá cao, bỏ qua những điều mà vì một lý do vô tình hay cố ý nào đó khiến những người xung quanh tổn thương. Sự thiếu chín chắn, lòng tham, sự ích kỷ thường đẩy con người vào những quyết định sai lầm mà ngay tại thời điểm xảy ra chúng ta quá chủ quan không hề nghĩ đến. Và giá như…..

Trong một cuốn sách tôi đã đọc, người ta chia sẻ rằng bản ngã con người là quan trọng nhất, hiểu người và tha thứ cho người cần đức hy sinh, tấm lòng cao cả và một sức tự chủ mạnh mẽ.

Tết đang đến rất gần rồi. Mong cho những ai vẫn còn gia đình hãy yêu thương và trân trọng. Đừng vì những sự ích kỷ nhỏ nhoi của bản thân mà đánh mất đi điều thiêng liêng và giá như … sẽ không bao giờ phải dùng đến trong cuộc sống của mỗi người. Vì ngoài kia vẫn còn biết bao con người không và sẽ không có Tết…

Hãy hành động vì sự yêu thương cho chính bản thân mình và những người xung quanh. Hãy tha thứ, hãy bỏ qua cho nhau mọi lỗi lầm, hãy tự thắp lên ngọn lửa cho chính mình. Yêu thương chẳng bao giờ là quá muộn cả.

 

Chúc mừng năm mới xuân Đinh Dậu tới mọi người!

Thêm bình luận

  Country flag


  • Bình luận
  • Xem trước
Loading